Địa điểm này nổi tiếng với những tàn tích vihara tráng lệ và những ngôi chùa hình chuông, được những bộ rễ cây quấn quýt một cách bí ẩn. Các cấu trúc thể hiện sự pha trộn điêu luyện giữa đá ong và gạch, một kỹ thuật đặc trưng của các nghệ nhân thời Ayutthaya. Một đặc điểm nổi bật là các cửa sổ và cửa ra vào hình vòm nhọn, phản ánh những ảnh hưởng nghệ thuật phương Tây trong triều đại của Vua Narai. Về mặt lịch sử, nó từng là một trạm dừng chân quan trọng của hoàng gia dành cho các quốc vương trước khi tiến vào thành phố Lopburi, đánh dấu tầm quan trọng chiến lược của nó. Mặc dù bị xuống cấp, nhưng những tác phẩm thạch cao còn sót lại vẫn tiếp tục thể hiện vẻ đẹp phức tạp của nghệ thuật cổ điển cao cấp.